Người sống nhờ lương là người kém trong xã hội

Vừa nghe câu chuyện của hai bạn đồng nghiệp, một người đưa ra chủ đề “người ta thường nói những người sống trong xã hội mà sống nhờ lương là người thấp kém, kém về năng lực”, người kia hỏi lại: “Ủa chơ người ta không sống nhờ lương thì sống nhờ vào gì má, hàng tháng không đợi tin lương về thì tiền đâu tiêu?, “Thì người ta sống nhờ lậu, sống nhờ vào thu nhập khác như tiền đầu tư, tiền cho thuê nhà, tiền cho thuê cửa hàng. Đặc biệt là công chức nè, người ta có nhiều khoản thu nhập ngầm lắm, không đụng vào lương đâu, lương để cuối năm mới rút ra”.
Nghĩ lại chị kia nói cũng có phần đúng, nếu một người mà có khoản tích luỹ rồi đầu tư cái này các kia, hàng tháng có khoản thu nhập thì quá tốt rồi đúng không? Nhưng mà chị kia đang đứng trên một khía cạnh là chị đang muốn nói đến thu nhập chìm, tiền phong bì kia, nó gấp nhiều lần so với lương hàng tháng, nghĩ vậy là sung sướng vì làm thì ít nhưng mà thu nhập cao, tiền đó đến từ địa vị, sự luồn cúi.
Nghĩ lại, cách đây vài năm lúc còn làm Supply chain, mình mơ ước mấy vị trí Manager ở các doanh nghiệp nước ngoài lắm, kiểu như Accouting manager, Operation Manager, Inventory Manager vì mấy vị trí này lương có lúc lên tới $5000/tháng, còn thường rơi vào tầm $3000. Nhưng mà lúc mình càng hiểu rõ hơn công việc và áp lực của các vị trí này thì quả đúng là “thuyền to sóng lớn”, tính chất công việc thì đúng là làm việc thật sự, lúc làm việc thì người ta bỏ toàn tâm toàn ý vào công việc, không có một phút giây nào nghỉ ngơi, mà có nghỉ ngơi cũng không được vì lưu lượng công việc rất lớn, việc này dồn qua việc khác. Muốn làm tốt công việc thì người ta phải rất giỏi, giỏi về chuyên môn, về kỹ năng ngoại ngữ, sắp xếp công việc, đối nhân xử thế, và còn phải được trui rèn, bầm dập nhiều năm trong các doanh nghiệp nước ngoài, phải dùng cái từ trui rèn vì nếu bạn nào có làm trong ngành này, hoặc trong các nhà máy, nhất là các doanh nghiệp nước ngoài thì sẽ hiểu rõ tính chất công việc và trình độ quản lý của người ta như nào. Hơn nữa, những vị trí này thường cái việc làm thêm giờ, tăng ca thì rất là thường xuyên, có người ngày nào cũng làm việc 10-12 tiếng, còn tăng ca thì thường xuyên vì lỗi sản xuất, đổi quy trình, v.v họp hành thì thường xuyên ngoài giờ, 1 lần họp 4-5 tiếng là bình thường, hoặc họp các châu lục, với CEO tổng thì có khi vào buổi đêm. Vậy đấy, thì thu nhập của họ phải cao là tất nhiên thì những người này họ không nhờ vào lương hàng tháng (mà khoản lương này phải trả thuế TNCN) để sống, để chi tiêu thì nhờ vào cái gì hoặc có thể nói lương là nguồn thu nhập chính của họ. Cho nên mình rất respect những người này vì họ làm việc nghiêm túc để tạo ra giá trị cho xã hội, còn đâu đó vẫn còn tư tưởng nhòm ngó “ghế“ này, vị trí kia chỉ để “ngồi” và có khoản thu nhập ngầm thì điều đó mình nghĩ sẽ sớm bị đào thải khỏi xã hội. “Thời buổi này không làm mà muốn có ăn thì chỉ có ăn..” (Huấn RoseJ))).
Tư tưởng như trên là tư tưởng an phận, ổn định những theo mình nghĩ đâu đó nó thể hiện sự ích kỷ trong đó. Thế hệ ông cha mình cho rằng công việc ổn định là tốt, là chân lý nhưng thời thế ngày càng thay đổi, biết cái gì là ổn định trong cái thế giới đầy biến động này. Qua một thời gian dài cả thế giới chiến đấu với Covid-19, hầu hết mọi lĩnh vực trong đời sống đều bị ảnh hưởng. Giai đoạn này là giai đoạn rất khó khăn với nhiều người, nhưng qua giai đoạn này nó giúp cho chúng ta biết rằng thế giới này luôn thay đổi và không có gì tồn tại mãi mãi, vậy muốn tồn tại trước nghịch cảnh hoặc một sự kiện bất lợi bất ngờ xảy tới (Black Swan), giữa một xã hội đầy biến động này thì mình nghĩ chỉ hai từ là phù hợp nhất đó là “adaptation” (Thích nghi) và “evolvement” (Tiến hoá). Thích nghi thì cần phải có thời gian, mới lâm vào nghịch cảnh hay hoàn cảnh khó khăn thì ta phải quan sát nó, cảm nhận nó đã, để hiểu tình trạng của mình bây giờ, để hiểu rõ mình có thế mạnh và điểm yếu gì. Sau đó mới tiến hoá, tức là sau giai đoạn này điểm yếu gì của mình làm mình khó khăn so với người khác và thế mạnh nào của mình nên được phát huy để thoát ra nghịch cảnh này. Sau đó nữa, lúc bình thường tức là mọi việc vẫn suôn sẻ thì chúng ta không được chủ quan “ngủ quên trên chiến thắng” mà phải rèn dũa, khắc phục điểm yếu, trau dồi điểm mạnh của mình để nghịch cảnh, biến động nó có đến thì chúng ta sẽ thích nghi và phản ứng nhanh hơn, cơ hội sống sót sẽ nhiều hơn.
Chốt, điều mình muốn nói là mình respect những người đang ngày ngày cố gắng làm việc, học hỏi vươn lên, ngày ngày chiến đấu với bao bộn bề, bao khó khăn trong cuộc sống này và những người có tư tưởng không chịu thích nghi, vươn lên thì cũng sớm nhận thức được để mà adapt nha, à mà nếu tư tưởng đó làm họ vui, họ hạnh phúc, họ yên bình thì cũng không sao nha nha.
Vài dòng tản mạn chiều mưa, chúc mọi người đầu tuần nhiều niềm vui
Nguồn: FB Stephen Le

0 bình luận:

Đăng nhận xét