Khi phụ nữ nói “Nữa đi anh, đừng dừng lại”, các anh chàng cần hiểu như thế nào?

Bí mật giúp nàng lên đỉnh là gì

Đã có một dạo tớ phải lặp đi lặp lại hai từ này mỗi khi tớ và chồng tớ quện nhau.
Một ấy là: “nhẹ thôi”. Hai là: “chậm thôi”.
Tớ toàn phải nhắc đi nhắc lại, bởi có vẻ như anh ấy chẳng chịu tiếp thu gì cả.
Anh ấy có xoa hạt le của tớ nhẹ đi tí xíu, nhưng vẫn rất nhiều lực. Hoặc là, lưỡi anh ấy có đá chậm hơn, nhưng vẫn còn nhanh lắm.
Rồi chẳng mấy chốc, anh lại tăng tốc và làm mạnh y như trước.
Như thể bản năng của anh không cho phép mình làm nhè nhẹ và chầm chậm thì phải.
Tớ hoàn toàn không để ý đến điều đó cho đến hôm nọ bất chợt để ý ra 1 dấu hiệu có vẻ quen thuộc. Nó chỉ thường diễn ra ngay trước khi tớ sắp lên tới nóc thôi.
Ảnh là 1 bậc thầy húp sò, mỗi lần cái đầu của ảnh nằm giữa 2 chân mình, tớ đều cảm nhận được những xúc cảm hoang dại đang dồn nén đến đỉnh điểm. Những ngón tay ẩm ướt hư hỏng của ảnh không quên mê mải mơn trớn hạt le le của tớ theo cái cách chết người ngọt ngào nhất có thể. Trời ơi sướng quá! Tớ không ngừng phát ra những tiếng rên dâm đãng chứa đầy dục vọng và phải thốt lên một cách hoan lạc “Nữa đi… nữa đi cưng ơi… em sắp ra rồi”.
Đang chuẩn bị lên đỉnh, tự nhiên tớ bị mất hứng, bởi ngón tay anh bắt đầu quạt chả hột le le của tớ liên hồi.
Thế là sau khi lỡ mất cơn cực khoái mà suýt nữa thì, tớ lại phải bắt đầu mọi thứ từ đầu để có được nó.
Khi bọn tớ chịch nhau, mọi chuyện cũng y hệt. Anh ấy đẩy vào tớ rất nhịp nhàng và hoàn hảo. Tớ đang bấu chặt lấy đám chăn mền, vùi mặt vào gối mà rên rỉ. Rồi đến lúc ấy, tớ hét lên: “Phắc dê, nữa đi anh đừng dừng lại!”. Bỗng mọi thứ thay đổi y như tớ vừa bật nhầm công tắc vậy.
Y như chúng tớ chơi trò bịt tai truyền chữ ấy. Tớ cứ phát ra mấy từ này, lập tức anh hiểu và dịch thành: “Nện em mạnh nữa đi anh!”
Cảm giác đùi anh đập vào mình, ừ thì cũng thích thật đấy. Nhưng đó không phải điều tớ cần lúc ấy. Không phải ở lúc mà tớ sắp xuất như vậy rồi.
Ngày qua ngày, giao tiếp của bọn tớ dần tốt hơn. Khi tớ bảo anh chậm thôi, anh ấy thực sự hiểu thế nào là chậm.
Và anh ấy đã biết mình phải làm gì để khiến tớ xuất ra, nên giờ tớ không gặp phải vấn đề bị thay đổi bất ngờ mỗi lần sắp lên đỉnh nữa.
Nhưng tớ cũng nhận ra rằng không phải chỉ mỗi anh chàng này là ngốc nghếch như thế. Tất cả những anh chàng từng bị tớ xơi đều có xu hướng phang nhanh và mạnh hơn khi nghe tớ rú lên “Đừng dừng lại!”
Vì thế, trước đây tớ chưa từng một lần thực sự lên đỉnh kiểu vậy.
Có lẽ đã có hiểu lầm gì đó ở đây. Khi phụ nữ nói “Nữa đi anh, đừng dừng lại” hay “Em sắp ra rồi”, thì đàn ông các cậu lại nghe thành “Mạnh nữa lên anh” hay “Chịch em nhanh nữa lên đi”.

NGAY CẢ CÁI MÁY RUNG CỦA TỚ CŨNG PHẢN LẠI TỚ

Tớ thích sưu tầm sếch toi với những tính năng cun ngầu.
Tớ có một chiếc biết đẩy lên và xuống, mô phỏng hành động “đâm vào” phê phê mà mỗi lần chị em dùng tay ấy (ngoại trừ cái này hình con ciu, và lại biết rung nữa nên cho trải nghiệm hơi khác xíu).
Tớ có một chiếc tự biết đâm luôn, nó chiếm một vị trí vĩnh cửu nơi trái tim tớ (và một số nơi khác nữa).
Tớ cũng có một chiếc sếch toi ấm áp, thứ mà tớ hay nghịch vào những ngày đông.
Rồi tớ còn một chiếc mà không cần dùng tay, một chiếc máy rung có thể mặc vào được, và một chiếc điều khiển từ xa.
Tớ yêu hết đống đồ nghề của mình. Tiếng kêu của từng chiếc lại một khác, đều làm tớ phấn khích.
Tuy nhiên có một tính năng mà con sếch toi nào cũng có, nhưng tớ lại chả quan tâm mấy, đó là: quá nhiều thiết lập.
Nó có 10 hay 12 chế độ nữa thì cũng không sao cả. Nhưng tớ biết tất cả đống ấy lại lặp đi lặp lại theo quy luật.
Đối với tớ, nó chỉ như một cái sếch toi với một đống chế độ, nhưng vẫn bất lực không thể đưa tớ lên đỉnh.
Các chế độ rung khác nhau thì cũng tốt thật ấy, nhưng nó không thể làm tớ thoát xác ra được. Mỗi khi tớ sắp ra, nó lại như trêu tức tớ. Kiểu như sắp ra rồi, nó lại rung với một cường độ khác, làm tớ tụt hứng luôn.
Giống như phiên bản sếch toi của việc “Anh ơi đừng dừng lại” và anh bạn trai chuyển công tắc. Tớ không muốn điều này diễn lại với đống đồ nghề của mình.
Vì thế tớ vô cùng hạnh phúc khi tìm được một con hàng có thể mặc được, chỉ với 3 chế độ. Không khuôn mẫu, không hối hả. Chỉ đơn thuần là rung và rung, và đưa tớ đến cảm xúc thăng hoa mình muốn.
Cuối cùng tớ cũng tìm được một chú sếch toi biết nghe lời.
Có lẽ tớ hơi khắt khe với mấy mô tuýp rung thế kia. Thi thoảng tớ vẫn chơi. Nhưng nếu chơi quá lâu, cảm giác lại thật nhạt nhẽo. Thậm chí tớ còn từng bị hơi mất cảm giác và khó lên đỉnh vì chúng.
Tương tự đối với một anh chàng nện quá nhanh hay quá mạnh mỗi khi tớ sắp ra.
Nện càng cục súc hơn mỗi khi tớ cần thứ gì đó đều đều và êm êm, nó không những khiến tớ phải bắt đầu lại hết từ đầu để có được cực khoái; nó còn làm tớ thậm chí không thể lên đỉnh, hoặc chí ít là lên đỉnh một cách ngon lành. Bởi những điều ấy làm tớ mất cảm giác đi.
Nó làm hư em bé của tớ, rồi tớ lại phải tự tìm lại niềm vui bằng con hàng yêu thích nhất tớ có. Hầy, thật là bực mình quá đi.

“ĐỪNG DỪNG LẠI” NGHĨA LÀ “CỨ THẾ MÀ LÀM TIẾP ĐI”

Tất nhiên, tớ vẫn yêu những khoái cảm khác nhau, để đánh thức con quỷ lẳng lơ dâm đãng trong tiềm thức của mình. Tớ thích chúng mình cứ chơi đùa với nhau, và tớ có thể tận hưởng bất kỳ cái gì anh ấy làm với mình, cũng như cảm giác anh ấy đem lại.
Nhưng rồi cuối cùng, tớ vẫn cần giải quyết phát cuối. Cá nhân tớ, tớ cần thứ gì đó ổn định, tập trung.
Khi các ông nhận thấy người yêu mình chuẩn bị ra, thì đó đang là thứ cô ấy cần: tiếp tục lặp lại mọi thứ mà đang đưa cô ấy đến mức này rồi.
Khi cô ấy nói lên “Nữa đi anh ơi”, hay “Em sắp ra rồi”, có nghĩa rằng cô ấy cần chính cái thứ mà các ông đã và đang làm với người yêu của các ông ấy.
Giữ nguyên tốc độ, giữ nguyên lực, giữ nguyên nhịp điệu, giữ nguyên độ sâu. Giữ nguyên tất cả những thứ điên rồ ấy bởi cô ấy mãi mới tìm ra được công thức ấy để lên đỉnh.
Đừng có đè người yêu ra mạnh hơn để lên đỉnh. Chỉ làm tụt hứng nhau mà thôi.
Bây giờ tớ không còn nghĩ là đàn ông các ông cục súc hay gì gì cả đâu. Giờ tớ đồ rằng, các ông đang hiểu sai ý thôi, hay “đúng quá mà hoá sai”. Khi các ông nghe “Đừng dừng lại” hoặc thấy người yêu chuẩn bị xuất, thì các ông có xu hướng làm để không giảm đi cường độ. Nhưng quá tập trung vào việc “không giảm nhịp độ” lại vô tình biến thành “nhanh hơn và mạnh hơn”.
Cũng có thể, các ông muốn làm nốt những gì có thể khi hai người chuẩn bị xuất. Có vẻ các ông thích kết thúc bằng cách dập như một chiếc máy khâu chăng?
Tớ đã hỏi chồng mình về vụ này rồi. Anh ấy bảo: “Anh cũng không biết. Chắc là anh làm kiểu gì cũng được. Mà cũng chả biết” (không sao không sao, anh đã giúp tớ hiểu ra vấn đề, theo một cách khác).
Hoặc khi phụ nữ bọn tớ sắp lên đỉnh, các ông sẽ cho rằng: à há đây là lúc để lôi ra hết các chiêu bài rồi. Thế là bao nhiêu súng ống đạn dược các ông lôi ra hết, làm hết sức hòng đưa người yêu lên đỉnh.
Nếu mà ông nào còn giữ cái suy nghĩ đó trong đầu thì ngay từ bây giờ hãy dẹp bỏ nó đi. Cứ dùng chính cỗ xe đã đưa người yêu mấy cưng đến được đây để chạy nốt chặng đường ngắn ngủi còn lại mà về đích thôi.
Nhớ lấy! Khi người yêu mấy ông rú lên “Em sắp ra rồi”, đó là khi mấy ông đang làm đúng. Đừng có phá hỏng mọi thứ bằng cách thay đổi 1 cái gì hết. Vậy nhé.
Nguồn: Bùi Thanh Lâm - QRVN

Nếu bạn trót ngoại tình, đừng bao giờ tiết lộ điều đó cho nửa kia của mình

Tác giả: Niki Marinis


Tôi vừa xem xong bộ phim Big Little Lies trên HBO. Để tránh tiết lộ quá nhiều tình tiết phim cho những ai chưa xem, tôi chỉ có thể nói ngắn gọn là trong phim có 1 người vợ đã lừa dối chồng mình.
Người vợ nhận ra rằng chồng càng yêu thương, hy sinh vì cô và gia đình bao nhiêu, thì cô lại càng cảm thấy tội lỗi và tồi tệ bấy nhiêu. Cô tâm sự với 1 người bạn rằng mình muốn thú tội với chồng, nhưng cô đã không đủ can đảm để làm điều đó.
Tôi vừa xem vừa muốn hét lên trước màn hình:
“Đừng! Đừng thú tội với anh ấy!”
Người vợ muốn thú tội với chồng rằng mình đã lén lút ngoại tình sau lưng anh ấy để bản thân có thể cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng nói với anh ấy điều đó làm gì cơ chứ? Nó chỉ làm tổn thương anh ta mà thôi. Người vợ sẽ cảm thấy tốt hơn, nhưng ngược lại người chồng sẽ phải chịu đau đớn. Nói ra sự thật chỉ giúp cô ta giảm bớt nỗi đau của mình mà thôi.
Bạn không được quyền làm điều đó. Bạn đã ngoại tình. Nỗi đau và sự dằn vặt chính là hình phạt dành cho bạn.
Đừng làm tổn thương nửa kia của bạn bằng cách nói với họ rằng bạn đã phản bội họ. Việc ngoại tình sau lưng chồng mình chưa đủ ích kỷ hay sao? Giờ bạn còn quan tâm tới việc giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình hơn là sẽ làm tổn thương anh ấy à?
Bạn đã từng gặp những người bị nửa kia của mình lừa dối chưa? Rất nhiều người trong số họ luôn mang nỗi đau đó bên mình, nghi ngờ về giá trị của bản thân và không bao giờ tin tưởng bất kỳ ai nữa.
Muốn đặt gánh nặng đó lên vai nửa kia của bạn? Bạn là 1 con khốn.
Ai bảo sự trung thực luôn là lựa chọn tốt nhất? Thật nhảm nhí. Nếu bạn lừa dối đối phương, bạn không được phép giải tỏa bản thân mình. Hình phạt của bạn là phải mang theo sự phản bội đó những tháng ngày về sau.
Hình phạt với những ai đã lừa dối trong chuyện tình cảm là sống những tháng ngày còn lại với sự dằn vặt và sai lầm lớn mà bạn đã phạm phải.
Hình phạt của bạn là chấp nhận bản thân mình là 1 con khốn hèn nhát, không có dũng khí chấm dứt mối quan hệ của cả 2.

Có 2 lý do để bạn ngoại tình:
  1. 2 bạn đang có vấn đề khuất mắc nào đó và không thể hiểu được nhau.
  2. Bạn đã hết tình cảm với đối phương, bạn không còn hạnh phúc và không muốn ở bên họ nữa.

Vì vậy, bạn có 2 lựa chọn khi đã trót ngoại tình:
1. Đánh thức sự mê muội bên trong bạn và nhìn rõ xem nửa kia của bạn tuyệt vời đến như nào, bạn vẫn yêu họ ra sao.
Xem mối quan hệ của cả 2 là ưu tiên hàng đầu. Tìm ra vấn đề mà cả mình đang gặp phải. Gặp các chuyên gia trị liệu tâm lý để trò chuyện về những vấn đề đó. Sửa sai và quay lại làm 1 người vợ/chồng lý tưởng trong mối quan hệ của 2 bạn.
2. Chia tay
Lưu ý rằng lựa chọn này không có nghĩa là bạn phải nói với nửa kia của mình rằng bạn đã lừa dối họ.
Việc này chả có lợi ích gì cả. Thay vì chỉ 1 có mình bạn, giờ thì cả 2 người đều phải chịu tổn thương.
Vì vậy, hãy sống với sự dằn vặt đó. Nhưng bạn không được làm tổn thương người vô tội. Bạn không có quyền làm vậy.

Cứu vãn mối quan hệ của bạn hoặc chấm dứt nó. Bạn chỉ có 2 lựa chọn này mà thôi.
------------------------

7 căn bệnh hủy hoại sự nghiệp của người trẻ Việt

7 căn bệnh hủy hoại sự nghiệp của người trẻ Việt
7 căn bệnh hủy hoại sự nghiệp của người trẻ Việt

1. Bệnh im

Do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im.
Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua. Chờ đến khi hỏi thì đưa ra đủ kiểu lý do tại sao công việc chưa xong, dự án dở dang, không thành.
Đây là triệu chứng của bệnh thiếu sự chủ động, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và kỹ năng giao tiếp. Đây là bệnh nghiêm trọng sẽ cản trở mọi sự phát triển sự nghiệp phía trước. Nếu đang bệnh, cần chữa ngay.

2. Bệnh đổ thừa

Khi hỏi tại sao việc không xong, 99% câu trả lời là tại vì đứa khác. Thói quen đổ thừa người khác không giúp gì cho ai. Nó chỉ cho thấy bạn là người thiếu trách nhiệm, kém khả năng, không đáng tin cậy.
Sự đáng tin cậy là một phẩm chất cực kỳ quan trọng của người đi làm. Nếu giao việc cho bạn mà không trông cậy được vào bạn, chỉ toàn nghe đổ thừa, thì ai sẽ trọng dụng và giao việc trọng đại hơn cho bạn?

3. Bệnh kể lể

Khi kết quả không đạt, chưa đạt và bị sếp hỏi tại sao, hoặc khi sếp kiểm tra xem đang làm gì, rất nhiều bạn trẻ phản ứng tự vệ bằng cách kể lể ra một vạn nhiệm vụ đang làm. Chuyện bạn đang làm bao nhiêu công việc không hề quan trọng.
Nếu kể lể để thấy bạn đang làm cực khổ, hy sinh thân mình vì nghĩa lớn thì quên đi. Làm bao nhiêu, nhiều ít không quan trọng. Quan trọng là có đạt được kết quả, chỉ tiêu được giao không. Nếu làm 1 việc rồi đi chơi mà kết quả đạt được là OK.
Nếu làm một vạn thứ mà không tạo ra kết quả thì cũng không có ý nghĩa gì. Do đó, nếu biết mình có bệnh kể lể, hãy chữa bằng cách đi chơi nhiều hơn, làm ít hơn nhưng luôn đạt được KPI được giao.

4. Bệnh nhiều chuyện

Chắc là do Việt Nam thiếu chương trình giải trí, nên tự mình viết kịch bản rồi tự diễn vai chính luôn tại công sở trở thành sở thích của nhiều người.
Họ không có thời gian phát triển bản thân, không có thời gian rèn luyện kỹ năng, nhưng ngày nào không gây chuyện, xì xào bàn tán là ngày đó thiếu gia vị cuộc sống. Không sao. Nếu bạn sinh ra trong đời chỉ để đóng các vai drama hàng ngày rồi chết thì cứ đóng.
Thời gian phí phạm vô ích vào những thị phi đời thường đó sẽ quận vào vận mệnh bạn suốt đời, khiến bạn loay hoay, quẩn quanh trong chốn ao tù do chính bạn tạo ra.

5. Bệnh "cái tôi"

Có lẽ đây là căn bệnh khủng khiếp và tràn lan nhất mà tôi thấy tại Việt Nam. Giá trị, thái độ, kiến thức, kỹ năng thứ gì cũng thiếu nhưng "cái tôi" thì thổi phồng, nổ đì đùng mọi lúc mọi nơi.
Cái tôi hoang tưởng này chỉ làm được một việc mà thôi, đó là lôi người ta xềnh xệch về phía sau, vào quá khứ, bịt mắt bịt mũi không cho người ta nhìn thấy cơ hội được lớn lên, được là chính mình, được làm những điều vượt qua giới hạn mà bản thân tưởng tượng.
Thế giới này to lắm. Mở cửa thấy núi. Núi cao luôn có núi cao hơn, người giỏi luôn có người giỏi hơn. Và người không giỏi mà tưởng mình giỏi thì bạn vừa khai tử tương lai của chính bản thân mình.

6. Bệnh cảm xúc

Vì "cái tôi" nên đâm ra cảm xúc. Người khác nói thì không lắng nghe, chỉ biết chăm chăm chém dạt mọi người ra để giành lấy phần thắng về mình.
Người khác đưa ý tưởng thì gạt phăng, trả treo tiêu cực, cãi vã, drama cho thật cao trào đến nhìn không nổi mặt nhau. Người không quản trị được cảm xúc là người thiếu EQ, không có cái nhìn toàn cảnh, không hiểu nguồn gốc của vấn đề và sẽ chẳng bao giờ làm gì thành công cả.

7. Bệnh hoang tưởng

Đây là bệnh làm tôi ngạc nhiên nhất khi trở lại Việt Nam làm việc. Dù nền tảng giáo dục không tới đâu, đến học đại học ra trường vẫn không chút kỹ năng hội nhập vào công việc, nhưng sự tự tin thái quá vào sức toả sáng của bản thân thì luôn cao vút.
Đây là bệnh "ếch ngồi đáy giếng", không biết trời cao đất rộng, cần phải bị đời tán cho vài cú lăn lóc mới tỉnh người.
Tôi viết thế này, quá thẳng thắn, quá trực tiếp, sẽ làm không ít người khó chịu. Nhưng nghĩ rằng chúng ta không còn quá nhiều thời gian để nói những lời hoa mỹ với nhau.
Thuốc đắng dã tật. Nếu bạn rón rén cảm thấy mình đang có bệnh, làm ơn chữa. Chúng ta nói với nhau ở đây không phải để dìm hàng nhau. Nói với nhau những lời chân thật là thực sự quan tâm, thực sự mong muốn cùng nhau phát triển bản thân, cùng nhau nắm bắt những cơ hội mới của tương lai và thế giới. Trừ phi bạn không muốn phát triển…."
Nguồn: Nguyễn Phi Vân

VÌ SAO CON GÁI PHẢI KIÊN TRÌ NỖ LỰC?

VÌ SAO CON GÁI PHẢI KIÊN TRÌ NỖ LỰC?

1/ Không muốn ba mẹ tôi trước mặt người thân bạn bè phải cúi đầu như osin của họ vậy
2/ Đã không có vẻ đẹp trời sinh, thì phải trở nên tài giỏi ưu tú
3/ Để mà sau này còn nói "Anh rất xuất sắc, nhưng em cũng không phải dạng vừa!"
4/ Đi mua thức ăn có thể không cần học Toán, nhưng học Toán rồi sẽ giúp bạn tính toán coi sẽ đi đâu mua đồ.
5/ Có người từng hỏi Dương Mịch nếu cô ấy muốn mua nhà cho ba mẹ, cô sẽ cùng bàn bạc với Lưu Khải Uy chứ? Dương Mịch đã trả lời : "Không cần, vì tự tôi có thể mua được"
6/ Vì chỉ mong sau này sẽ có người chửi tui kiểu : "Học thức cao thì ngon lắm hả?" , "Có việc làm hay là ngon lắm hả?", "Có tiền là ngon hả?" , "Có chồng soái ca là hay lắm hả?".
7/ Bởi vì cuộc đời sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc
8/ Con gái phải kiên trì nỗ lực trở nên xuất sắc thì mới có thể gặp được người càng xuất sắc hơn.
9/ Tôi không muốn 10 năm nữa họp lớp, nói chuyện với bạn bè cũng phải khép nép xem sắc mặt, không muốn thấy món đồ mình yêu thích cũng bấm bụng bỏ qua, không muốn khi ba mẹ già rồi cho ba mẹ an hưởng tuổi già cũng không thể...
10/ Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng
11/ Nhớ Phạm gia từng nói : "Không cần gả cho nhà giàu, vì bản thân tôi đã là đại gia rồi!"
12/ - Đây là 300 triệu, cô hãy rời xa con đi !
- Đây là 3 tỉ, anh mau rời xa mẹ con tôi ngay!

13/ Tôi nỗ lực kiếm tiền không phải chỉ vì yêu tiền. Mà là tôi muốn đời này không phải vì tiền mà đến bên 1 người, càng không muốn vì tiền mà rời xa ai. Nếu hỏi tôi vì giữa Tình yêu và Bánh mì tôi sẽ chọn cái nào, tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng : Anh cho em tình yêu là đươc, còn bánh mì, em có thể tự mua"
14/ Bạn càng giỏi thêm một phần, càng ít đi một câu cầu xin người khác.
15/ Quý nhân tốt nhất của mỗi người chính là bản thân!
16/ Tóc cột cao lên, giảm béo lại, thành tích nâng cao thêm, thì cho dù người trong tim không nhìn lấy bạn 1 cái, vẫn có vô số người khác ngóng trông đến bạn.
17/ Nỗ lực để đến một ngày, tôi có thể đứng cạnh người tôi yêu, cho dù anh giàu có hay nghèo khổ tôi cũng sẽ nắm chặt lấy tay anh không rời
18/ Bởi vì muốn lấy được hoàng tử, bản thân phải là một nàng công chúa đã
19/ Bạn nếu không phải tiên nữ, nam thần làm sao phải yêu bạn chứ? Cố lên!
20/ Vì XẤU
21/ Vì tui không đẹp giọng không ngọt ngực không to eo không thon hông không nở tính tình không tốt
22/ Giờ không cố gắng sau này đám cưới cũng sẽ chỉ mặc váy cưới thuê!
23/ Thế giới rộng lớn là vậy, nhất định phải để ba mẹ nhìn ngắm một lần
Nguồn: Đỗ Giang

Người sống nhờ lương là người kém trong xã hội

Vừa nghe câu chuyện của hai bạn đồng nghiệp, một người đưa ra chủ đề “người ta thường nói những người sống trong xã hội mà sống nhờ lương là người thấp kém, kém về năng lực”, người kia hỏi lại: “Ủa chơ người ta không sống nhờ lương thì sống nhờ vào gì má, hàng tháng không đợi tin lương về thì tiền đâu tiêu?, “Thì người ta sống nhờ lậu, sống nhờ vào thu nhập khác như tiền đầu tư, tiền cho thuê nhà, tiền cho thuê cửa hàng. Đặc biệt là công chức nè, người ta có nhiều khoản thu nhập ngầm lắm, không đụng vào lương đâu, lương để cuối năm mới rút ra”.
Nghĩ lại chị kia nói cũng có phần đúng, nếu một người mà có khoản tích luỹ rồi đầu tư cái này các kia, hàng tháng có khoản thu nhập thì quá tốt rồi đúng không? Nhưng mà chị kia đang đứng trên một khía cạnh là chị đang muốn nói đến thu nhập chìm, tiền phong bì kia, nó gấp nhiều lần so với lương hàng tháng, nghĩ vậy là sung sướng vì làm thì ít nhưng mà thu nhập cao, tiền đó đến từ địa vị, sự luồn cúi.
Nghĩ lại, cách đây vài năm lúc còn làm Supply chain, mình mơ ước mấy vị trí Manager ở các doanh nghiệp nước ngoài lắm, kiểu như Accouting manager, Operation Manager, Inventory Manager vì mấy vị trí này lương có lúc lên tới $5000/tháng, còn thường rơi vào tầm $3000. Nhưng mà lúc mình càng hiểu rõ hơn công việc và áp lực của các vị trí này thì quả đúng là “thuyền to sóng lớn”, tính chất công việc thì đúng là làm việc thật sự, lúc làm việc thì người ta bỏ toàn tâm toàn ý vào công việc, không có một phút giây nào nghỉ ngơi, mà có nghỉ ngơi cũng không được vì lưu lượng công việc rất lớn, việc này dồn qua việc khác. Muốn làm tốt công việc thì người ta phải rất giỏi, giỏi về chuyên môn, về kỹ năng ngoại ngữ, sắp xếp công việc, đối nhân xử thế, và còn phải được trui rèn, bầm dập nhiều năm trong các doanh nghiệp nước ngoài, phải dùng cái từ trui rèn vì nếu bạn nào có làm trong ngành này, hoặc trong các nhà máy, nhất là các doanh nghiệp nước ngoài thì sẽ hiểu rõ tính chất công việc và trình độ quản lý của người ta như nào. Hơn nữa, những vị trí này thường cái việc làm thêm giờ, tăng ca thì rất là thường xuyên, có người ngày nào cũng làm việc 10-12 tiếng, còn tăng ca thì thường xuyên vì lỗi sản xuất, đổi quy trình, v.v họp hành thì thường xuyên ngoài giờ, 1 lần họp 4-5 tiếng là bình thường, hoặc họp các châu lục, với CEO tổng thì có khi vào buổi đêm. Vậy đấy, thì thu nhập của họ phải cao là tất nhiên thì những người này họ không nhờ vào lương hàng tháng (mà khoản lương này phải trả thuế TNCN) để sống, để chi tiêu thì nhờ vào cái gì hoặc có thể nói lương là nguồn thu nhập chính của họ. Cho nên mình rất respect những người này vì họ làm việc nghiêm túc để tạo ra giá trị cho xã hội, còn đâu đó vẫn còn tư tưởng nhòm ngó “ghế“ này, vị trí kia chỉ để “ngồi” và có khoản thu nhập ngầm thì điều đó mình nghĩ sẽ sớm bị đào thải khỏi xã hội. “Thời buổi này không làm mà muốn có ăn thì chỉ có ăn..” (Huấn RoseJ))).
Tư tưởng như trên là tư tưởng an phận, ổn định những theo mình nghĩ đâu đó nó thể hiện sự ích kỷ trong đó. Thế hệ ông cha mình cho rằng công việc ổn định là tốt, là chân lý nhưng thời thế ngày càng thay đổi, biết cái gì là ổn định trong cái thế giới đầy biến động này. Qua một thời gian dài cả thế giới chiến đấu với Covid-19, hầu hết mọi lĩnh vực trong đời sống đều bị ảnh hưởng. Giai đoạn này là giai đoạn rất khó khăn với nhiều người, nhưng qua giai đoạn này nó giúp cho chúng ta biết rằng thế giới này luôn thay đổi và không có gì tồn tại mãi mãi, vậy muốn tồn tại trước nghịch cảnh hoặc một sự kiện bất lợi bất ngờ xảy tới (Black Swan), giữa một xã hội đầy biến động này thì mình nghĩ chỉ hai từ là phù hợp nhất đó là “adaptation” (Thích nghi) và “evolvement” (Tiến hoá). Thích nghi thì cần phải có thời gian, mới lâm vào nghịch cảnh hay hoàn cảnh khó khăn thì ta phải quan sát nó, cảm nhận nó đã, để hiểu tình trạng của mình bây giờ, để hiểu rõ mình có thế mạnh và điểm yếu gì. Sau đó mới tiến hoá, tức là sau giai đoạn này điểm yếu gì của mình làm mình khó khăn so với người khác và thế mạnh nào của mình nên được phát huy để thoát ra nghịch cảnh này. Sau đó nữa, lúc bình thường tức là mọi việc vẫn suôn sẻ thì chúng ta không được chủ quan “ngủ quên trên chiến thắng” mà phải rèn dũa, khắc phục điểm yếu, trau dồi điểm mạnh của mình để nghịch cảnh, biến động nó có đến thì chúng ta sẽ thích nghi và phản ứng nhanh hơn, cơ hội sống sót sẽ nhiều hơn.
Chốt, điều mình muốn nói là mình respect những người đang ngày ngày cố gắng làm việc, học hỏi vươn lên, ngày ngày chiến đấu với bao bộn bề, bao khó khăn trong cuộc sống này và những người có tư tưởng không chịu thích nghi, vươn lên thì cũng sớm nhận thức được để mà adapt nha, à mà nếu tư tưởng đó làm họ vui, họ hạnh phúc, họ yên bình thì cũng không sao nha nha.
Vài dòng tản mạn chiều mưa, chúc mọi người đầu tuần nhiều niềm vui
Nguồn: FB Stephen Le

Phương pháp đọc sách nhanh và hiệu quả

Phuiơng pháp đọc sách hiệu quả

Đọc nhanh không bao giờ là mục tiêu.

Mục tiêu là hiểu nhanh (understand fast) Bởi không cần biết tốc độ đọc của bạn nhanh hay chậm, nếu bạn chỉ hiểu được 10%, thì con số 10% này nói lên tất cả. Bạn chỉ thu về 10%. Đọc nhanh là một khái niệm không rõ ràng. Bản thân 2 từ đọc nhanh đúng ra cần được ám chỉ là hiểu nhanh. Nhưng nhiều người và sách hướng dẫn lại quy ra số chữ trên phút. Theo kiểu 200 từ/phút là chậm còn 1000 từ/phút là rất nhanh. Vô ích. Bạn thậm chí có thể đọc được 1 triệu từ/phút nếu muốn. Nếu đọc nhanh là mục tiêu của bạn. Nhưng bạn thu về dưới 0.001% lượng kiến thức thì con số 1 triệu từ/phút kia không có nhiều ý nghĩa. Đặt mục tiêu đọc nhanh giống như rửa bát nhanh. Nếu bạn rửa nhanh nhưng kết quả vẫn là bát đũa đầy mỡ và thức ăn thì ý nghĩa của công việc rửa bát này vô nghĩa. Bởi mục tiêu cuối cùng của rửa bát là SẠCH chứ không phải là XONG. Nếu nó không SẠCH, bát chưa bao giờ được rửa. Hay mục tiêu của đọc sách không bao giờ là ĐỌC hay là HOÀN THÀNH. Mục tiêu cuối cùng của sách là HIỂU. Nếu bạn chỉ đọc nhưng không hiểu, bạn chưa bao giờ đọc. Chính vì thế để đọc sách hiệu quả, bạn phải thay đổi hoàn toàn khái niệm đọc nhanh sang hiểu nhanh. Câu hỏi của bạn sẽ đổi thành “Làm thế nào để HIỂU nhanh”

1. Đừng đọc sai sách

It’s not about speed. It’s about DIRECTION Giống như tình yêu. Nếu ngay từ đầu bạn yêu sai người, bạn sẽ gặp khó khăn suốt chặng đường về sau. Nhưng nếu yêu đúng người ngay từ đầu, 90% các vấn đề gần như bạn sẽ không bao giờ gặp phải. Phần lớn khi nhắc đến sách chúng ta hình dung đến thứ tích cực. Nhưng sách cũng có nhiều loại. Sách cũng có khái niệm hay và dở. Sách hay nhưng dịch dở thì sẽ vẫn là sách dở. Nhiều khi vấn đề không phải do bạn có vấn đề về đọc hiểu, mà có thể do bản dịch ẩu. Sách giáo khoa của Bộ Giáo Dục Đào Tạo là một ví dụ khác viết bởi các nhà giáo dục của thế hệ thuộc cũ. Thí điểm đi thí điểm lại liên tục. Chưa kể một số phần bị chính trị hoá. Đấy là chưa kể nội dung nhàm chán nhưng lại đổ lỗi cho học sinh lười học. Chính vì vậy mình muốn đảm bảo, bạn chọn ĐÚNG sách ngay từ đầu. Bởi vấn đề đôi khi không hẳn do tốc độ, vấn đề là do hướng đi. Đi nhanh mà sai hướng còn tai hại hơn đi chậm mà đúng hướng.

2. Nghiên cứu về tác giả

Reading happens BEFORE you even touch the book. Tiếp theo, nghiên cứu background của Tác Giả trước khi đọc sách của họ. Bạn cần hiểu lăng kính và vị trí của họ trước khi quyết định đầu tư nhiều thời gian hơn vào sách của họ. Ví dụ sách chính trị sẽ có hai trường phái Left và Right. Đôi khi không cần đọc sách của họ, mà chỉ cần biết họ thôi bạn cũng hình dung cả nội dung cuốn sách nói về cái gì. Sách dinh dưỡng thường có nhiều trường phái. Đôi khi chỉ cần biết tác giả thôi bạn cũng hiểu được luận điểm xuyên suốt của cuốn sách. Sách chỉ đơn thuần là các dẫn chứng và logic. Khi hiểu được luận điểm chính, bạn sẽ không mất công mày mò, tìm kiếm, suy diễn. Đây là hiểu nhanh.

3. In phần mục lục ra

Mục lục là phần quan trọng nhất vì nó là bản đồ. Nó giúp bạn không bị lạc. Giống như lái xe Grab không sử dụng Maps thì không thể năng suất bằng lái xe có sử dụng Maps. Phần lớn khi đọc chúng ta chỉ đọc phần mục lục lúc đầu và ít khi giở lại. Nhưng bạn cần giở lại nhiều hơn vì nó giúp bạn định hình (sketch) ý tưởng một cách hệ thống. Việc làm này giúp bạn hiểu nhanh và không bị lạc. Khi chia ý tưởng ra thành nhiều ngăn riêng biệt rõ ràng, tốc độ hiểu của bạn tăng vọt.

4. Bút Highlight

Bạn đang trong khu rừng rậm, mong muốn tìm được lối ra. Nhưng đi mãi đi mãi lại trở về chỗ cũ. Hoặc đến một nơi hoàn toàn mới, hoặc quen quen. Bạn bị mất dấu. Bạn nghĩ ra một ý tưởng. Đó là đánh dấu những vùng đã đi. Bút Highlight không chỉ hữu ích trong việc ghi lại những ý tưởng hay. Mà còn giúp bạn đánh dấu những mốc quan trọng trong cuốn sách. Khi bạn sử dụng bút Highlight, cuốn sách như trở nên ngắn lại, dễ đọc hơn. Bạn đang tương tác với nó thay vì chỉ lướt qua như một cơn gió. Việc làm này cũng giúp bạn tạo kết nối các giác quan với nhau làm tăng trí nhớ và tăng tốc độ hiểu. Chưa kể khi ĐỌC LẠI, bạn dễ dàng tìm lại những phần quan trọng thay vì phải mất thời gian mò mẫm. Đây là đọc tối ưu. Mang đến cho bạn sự hiểu nhanh.

5. Tóm tắt liên tục

Khả năng tóm tắt là phản ánh rõ ràng nhất của đọc hiểu. Nếu bạn không hiểu, bạn sẽ không tóm tắt được và ngược lại. Suy cho cùng, bạn không thể ghi nhớ cả cuốn sách. Khi gấp sách lại và ra làm việc khác, những gì còn đọng lại chỉ còn vài dòng tóm tắt. Vấn đề không phải bạn đã đọc được bao nhiêu. Vấn đề nằm ở chỗ bạn đọng lại được bao nhiêu khi gấp sách lại. Tất cả thể hiện ở tóm tắt. Tóm tắt giúp bạn có thể nhét vào trong não và cầm theo mọi lúc mọi nơi dễ dàng. Bạn không thể cầm cả cái máy tính Desktop đi công du. Nhưng bạn có thể cầm theo iPad hay iPhone. Tóm tắt là khả năng biến máy tính Desktop thành iPhone.

6. Đọc lại nhiều lần

Đọc sách giống như tập võ. Để các động tác của bạn mượt mà, bạn không thể chỉ tập một buổi. Bạn cần nhiều buổi, liên tục, trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm. Đọc sách 1 lần về bản chất là cưỡi ngựa xem hoa. Dù bạn có cố gắng tập trung thế nào đi nữa, lượng kiến thức trong sách quá lớn. Quá sâu. Sách viết ra không phải để HOÀN THÀNH. Sách viết ra để nghiên cứu và tra cứu. Bởi bạn nghĩ mà xem, nếu sách chỉ để hoàn thành thì tại sao người ta cần đến tủ sách để lưu trữ? Chúng ta lưu trữ để quay lại nhiều lần. Đây là một nhận thức mang tính đột phá. Bởi phần lớn người đọc hiện nay bị choáng ngợp với lượng sách khổng lồ trên thị trường. Họ như kiểu bị giục phải đọc thật nhanh, hoàn thành thật nhanh. Đọc sách dần dần trở thành một mục tiêu. Rằng trong năm 2020 phải đọc hết mấy cuốn mấy cuốn... Tư duy này dễ phá vỡ mục tiêu của đọc sách là HIỂU chứ không phải ĐỌC vì sự thiếu kiên nhẫn. Bạn tưởng tượng cuốn sách bạn đọc giống như cái giếng nước. Lần đầu đọc bạn chỉ lấy được 20% lượng nước của cái giếng đấy. Lần 2 bạn thu về 70%. Lần 3 bạn thu về 95%.

*** Tóm lại ***

Mục tiêu của đào vàng không phải là đào. Mà là vàng. Bạn không muốn đào nhanh. Bạn muốn đào được nhiều vàng. Mục tiêu của đọc hiểu không phải là đọc. Mà là hiểu. Bạn có thể vào phần Notes trên FB mình để đọc thêm những bài viết như thế này Comment cuốn sách bạn thích đọc nhất vào đây nhé ^_^
Nguồn: FB Kiên Trần

Lòng biết ơn có cần được nuôi dưỡng?

Khoảng thời gian này, mình đang dành nhiều thời gian cho việc đọc và viết lách để thỏa mãn sở thích bản thân và phục vụ cho mục tiêu công việc sắp tới. Nhận được Challenge từ Dương với chủ đề lòng biết ơn. Hiểu tại sao em ấy lại nghĩ tới mình khi viết tới chủ đề này.
Mình gặp Dương trong dịp tham gia chương trình công dân toàn cầu do công ty tổ chức. Ở Dương mình tìm thấy sự kết nối và ánh mắt của em có nhiều khát khao và mơ ước, như thấy một phần con người của mình nằm ở đó.
Lòng biết ơn đáng giá bao nhiêu?
Buổi trưa hôm ấy, khi nhận được tin nhắn của Dương nói rằng muốn gặp và muốn nói chuyện với mình. Sự kết nối ấy quay lại và mình sẵn sàng.
Hà Nội hôm ấy vẫn lạnh lắm, hai chị em gặp nhau trong chiếc quán cafe xinh xắn. Chúng mình bàn về những điều Dương thích và cả những gì mông lung mà tuổi trẻ đem lại. Ngày hôm đó, hình ảnh của mình khi mới bước chân ra khỏi trường đại học như hiện về, cái hình dáng bé nhỏ mang đầy nỗi lo lắng ấy, nghĩ lại mà thấy hay. Ấy thế mà thời gian thấm thoát trôi, mình có thể ngồi đây để chia sẻ với Dương về những gì đã trải qua, đã có bao nhiêu người giúp đỡ, ở bên cạnh mình những lúc khó khăn, nếu không có những người như vậy thì không biết giờ sẽ ra sao nhỉ, vậy là chúng mình bàn tới chủ đề của lòng biết ơn.
Mình quen một em kém mình một tuổi, mọi người đều có cảm nhận chung là em ấy rất khéo léo, muốn làm quá cảm xúc và mọi chuyện lên. Ai làm bất cứ điều gì giúp em ấy dù là nhỏ nhất như dắt xe, đưa cho cốc nước,… em ấy cũng đều cảm ơn rất nhiệt tình.
Mình cũng có đứa bạn chơi từ cũng từ hồi xa xưa, tiếp xúc với nhau nhiều trở nên quá đỗi thân thuộc, khi nào cần, mình đều sẵn lòng giúp đỡ, đưa nó đi bệnh viện, chăm bẵm nó khi bệnh, chạy đi đón mỗi khi từ quê lên… nhưng kỳ thực vì chuyện bé xíu mà nó giận chẳng thèm chơi với mình nữa và mình cũng chưa bao giờ nhận được lời cảm ơn nào từ nó cả.
Từ hình ảnh hai người bạn trên đã cho mình bài học và cái nhìn khách quan về lòng biết ơn. Dần dần mình học theo người bạn thứ nhất kia. Chăm chỉ nói lời cảm ơn và bày tỏ lòng biết ơn hơn và mình thấy điều đó giúp bản thân biết hài lòng và vui vẻ.

LÒNG BIẾT ƠN CÓ CẦN ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG?

Trong khoảng thời gian làm việc ở HRP dù ngắn nhưng mình đã quan sát và học từ chị Hạnh Hoa rất nhiều về lòng biết ơn. Mỗi khi chị chia sẻ về điều gì đó, trong câu chuyện luôn xuất hiện những người mà chị tỏ lòng biết hơn, hình ảnh những người đó hiện lên với biểu cảm trìu mến, ánh mắt long lanh và nụ cười hiền từ hiếm có. Chính từ lòng biết ơn mà mình nhìn thấy một chị Hạnh Hoa tràn đầy năng lượng và hạnh phúc.
Chị Hạnh Hoa có chia sẻ cách ghi nhận và bày tỏ lòng biết ơn là chị lập ra một danh sách “Thank” – cảm ơn, mỗi ngày chị sẽ ghi lại những lời cảm ơn vào trong đó. Dần dần, danh sách dài hơn, và chị thấy hạnh phúc khi bên cạnh mình có thật nhiều những điều ấm áp như vậy.
Từ đó, mình nhận ra rằng lòng biết ơn hóa ra cũng cần được nuôi dưỡng.
Mình học chị lập ra danh sách “Thank” cho riêng mình. Mình cố gắng thực hành nói ra lời cảm ơn với những người xứng đáng.
Đã bao lâu bạn chưa cảm ơn mẹ khi ngồi vào mâm cơm?
Đã bao lâu bạn chưa cảm ơn bố vì được dắt cho cái xe?
Đã bao lâu bạn không cảm ơn đứa em gái mình khi được gấp quần áo cho?
Đã bao lâu bạn không cảm ơn mỗi lần đi mua hàng?
Đã bao lâu bạn không cảm ơn anh người yêu vì đã quan tâm mình?
Đã bao lâu bạn không hít hà cái không khí quanh mình và dành cho nó lời cảm ơn?
Đã bao lâu…mà bạn không…?
Những ngày đầu mình ý thức về việc cần nói ra lời cảm ơn khi ai đó giúp mình thì cũng ngượng ngạo lắm. Bỏ qua rào cản đó, mình dần thấy vui hơn và hài lòng với bản thân hơn mỗi khi bày tỏ được lời cảm ơn.

SỰ BIẾT ƠN GIÚP TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ.

Nên đừng ai lạ gì với kiểu một ngày đẹp trời nhận được tin nhắn cảm ơn của mình nhé. Xem bức ảnh hay nhớ tới sự kiện nào đó là mình sẽ nhắn tin cảm ơn nếu như trong quá khứ mình được giúp đỡ và nhận nhiều giá trị.
Khi xuất hiện một sự biết ơn thì tức là trong bạn cũng đang tồn tại sự trân trọng. Những điều ý nghĩa sẽ từ đó mà được sản sinh và chẳng phải là bạn sẽ tìm được hạnh phúc từ những điều bé nhỏ ấy hay sao?

SỰ BIẾT ƠN GIÚP CHO BẢN THÂN HỌC HỎI ĐƯỢC NHIỀU HƠN

Sự biết ơn giúp bản thân tiếp nhận thông tin một cách cẩn thận, tôn trọng những điều răn dạy và chỉ bảo. Quan sát xung quanh và biết cách sống chậm hơn.

SỰ BIẾT ƠN GIÚP KẾT NỐI VÀ HÀN GẮN LẠI TÌNH CẢM.

Từ khi mình thực hành về lòng biết ơn, mình đã làm lành được với nhiều mối quan hệ mà bị sứt mẻ từ trước đó. Chỉ đơn giản mình nghĩ về những điều tốt đẹp họ đã từng làm cho mình.
Nghĩ về món quà đã được nhận, một hành động yêu thương, một sự quan tâm, một sự lo lắng, một khoảnh khắc tươi đẹp… mà đã có với nhau thì bạn dễ dàng biết tha thứ bởi những lỗi lầm người đó đã gây ra.
Vậy lòng biết ơn có khi không được thể hiện bằng lời nói, nhưng lại mang về hành động chứa đầy tình thương.
Lời cảm ơn cũng giúp cho đi sự kết nối tăng cao.
Nếu ai đó từng tặng bạn món quà, hãy mang nó ra xem và một lần nữa nhắn cho họ cái tin xinh xắn kèm theo lời cảm ơn thử xem.
Nếu bạn làm sai điều gì mà lại nhận được sự hoan hỉ từ người khác, hãy gửi cho họ lời cảm ơn vì đã nhân từ với bạn mà xem.
Lời cảm ơn sẽ giúp bạn sống đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều đó.

LÒNG BIẾT ƠN GIÚP BẢN THÂN HẠNH PHÚC HƠN.

Hạnh phúc là cảm giác hiện hữu khi bản thân đạt được hay hài lòng về điều gì đó. Khi bạn biết ơn là khi biết được bản thân đang “được” nhiều hơn. Chỉ khi ý thức được cuộc sống này đang ban tặng cho bạn rất nhiều thứ, may mắn hơn hàng tỷ người thì bạn sẽ dễ dàng đem yêu thương dành cho người khác. Nếu sự cho và nhận ấy đều được hiện hữu và ý thức được (nhìn thấy, cảm nhận thấy) thì bạn sẽ cảm nhận rõ nét nhất sự hiện diện của hạnh phúc.
Ở bài viết này, với ngập tràn lòng biết ơn, chúng ta hãy dành cho nhau thật nhiều những lời cảm ơn nhé!
“Mỉm cười nhìn đóa hoa
Lòng nghi ngờ tan vỡ
Hạnh phúc ở đây rồi
Dại khờ tìm chi nữa…”
Nguồn: Group FB Viết 100 từ - 100 Daily Words